Sài Gòn Nhỏ

17 07 2008

Cuối tuần vừa rồi, tôi đến Sài Gòn Nhỏ.

Khi về, tôi na theo ôi thôi là hầm bà lằng những món ăn mà lâu rồi chưa được sờ vào.

Những ngày đầu, buổi sáng tôi khoan khoái hâm nóng xôi cút, mùi đậu xanh và hành phi bốc lên ngầy ngậy.  Nửa buổi, tôi lò mò mở đến bánh gai, miếng bánh thơm ngọt làm tôi nhớ đến bánh gai chợ vườn chuối mà ngày xưa bà tôi thường dẫn đi mua.  Trưa đến, tôi lột tới bánh giò.  Bột bánh mềm, xốp, mỡ béo túa ra mép môi.  Tối về, tôi lôi đến bánh cuốn.  Nửa khuya, chạy ra chạy vào làm miếng giò lụa, cạp miếng bánh dầy, tợp miếng sữa đậu nành thơm đậm mùi lá dứa….

Ôi chao, giá đời sống cứ mãi như vậy thì huy hoàng biết mấy.  Nhưng qua vài ngày, bao tử tôi làm việc quá đắc lực nên hôm nay tôi hết sạch đồ ăn….từ Sài Gòn Nhỏ!

Còn phải nói gì những ngày … khốn khổ sau đấy!

Rõ ràng là lên voi dễ hơn xuống chó rất nhiều.  Nếu ai làm ngược lại được là người ấy phải có một bản lãnh ghê gớm mặc dù chỉ để đối phó với cái bao tử mắc dịch này.




nói chuyện ăn uống

10 07 2008

Tôi rất bận. Việc hãng, việc nhà rồi việc bao đồng cho thiên hạ nữa. Nói chung tôi lúc nào cũng tối mặt tối mũi, thành thử thói quen thích ăn ngon tỉ mỉ dần dần nhường chỗ cho sự ăn nhanh, gọn và… dở như hạch!

Buổi sáng trong tuần tôi thường vội vã chạy như vịt. Tại luôn thức thật khuya ở buổi tối, nên sáng nào cũng dậy không nổi mặc dù đọc đâu đấy nói là buổi sáng phải dậy với ánh mặt trời thì tốt hơn là chuông đồng hồ đánh thức rất nhiều [lại nói chuyện đọc, đọc chỉ để giữ làm của hồi môn mà không thực hành thì chi bằng vứt vào thùng recycle! Chà, hôm nào chắc phải viết một bài về nó mới được]. Trở lại với chuyện buổi sáng không có thời gian. Con vịt-tôi chỉ biết vơ đại cái gì ăn-được-nhanh-nhanh rồi biến cho lẹ. Những cái nhanh-nhanh-ăn-được vào buổi sáng của tôi thường là bagel, cereal, và oatmeal. Nhưng ăn mãi chúng cũng ngán, nhất là oatmeal, món cháo yến mạch, thứ mà thiên hạ vẫn léo nhéo là món healthy nhất cho buổi ăn quan trọng nhất trong ngày,  ăn gần giống như cám heo. Tôi thì chưa thử qua cám heo lần nào, nhưng hình dáng của thứ cháo ấy gợi cho tôi cảm giác như vậy.

Chắc bạn đang thắc mắc tại sao tôi lại bỏ qua cái món comfort food của tôi chứ gì? Không bỏ qua đâu, chỉ tại vì tôi ăn chúng quá nhiều, nhiều đến nỗi cái não bé tí tẹo của tôi cũng phải lên tiếng phản đối. Phản đối bằng cách, mỗi lần đi chợ, chân tôi chỉ được đảo qua đảo lại gian hàng mì gói đủ loại - đủ màu sắc hấp dẫn được chất kín từ sàn lên đến trần nhà một cách thèm thuồng tuyệt vọng.

Không có mì gói, nhà chỉ còn yến mạch. Tôi làm gì đây hở giời? Gọi mãi mà chả thấy giời nào giả lời giả vốn, tôi đành ngồi xuống nhìn tô cháo yến mạch-cám-heo của mình. Có hai options, một là nhịn đói và hai là ăn hết tô cháo đó. Tôi thì không nhịn đói được, bụng đói là tay chân run lẩy bẩy, đầu óc không còn tỉnh táo để mà suy nghĩ được gì ngoài tô mì gói nghi ngút khói. Thành ra, tôi có vẻ như có sự lựa chọn, nhưng thật ra không có cái nào!

Khi con người ta không còn sự lựa chọn, mọi thứ trở nên dễ dàng. Tôi ngồi xuống, cầm cái muỗng lên. Thay vì hằn học vì phải ăn món cháo-heo instead of tô phở/hủ tiếu/cháo lòng thần tiên mà dân bên VN vẫn rung đùi thưởng thức mỗi sáng, tôi tự tìm cho mình lối thoát.  Trước hết phải đánh thẳng vào não bộ, thằng quan trọng nhất trong đảng-con-vịt của tôi, bằng tụng một câu mantra-tự-biên, “Món cháo này bổ dưỡng hơn gấp mười lần những thứ đầy-bột-ngọt-mỡ-màng-độc-hại đấy.” Đọc xong, tinh thần lên một tí, tôi đưa từng muỗng cháo vào miệng, nhấm nháp một cách chậm rãi, cảm được vị lúa yến mạch trên đầu lưỡi, trôi nhè nhẹ qua cổ, dần xuống bụng. Từng muỗng từng muỗng, tô cháo thoắt cái sạch sẽ trống trơn trước khi tôi kịp than thở điều gì. Eureka! Tôi tìm ra rồi :-) , nếu bạn ăn bất cứ món gì, ăn chậm lại, nhai thật kỹ, tập trung hết ý tưởng vào từng muỗng, từng cảm giác mùi vị trong lưỡi, trong răng. Mọi thứ đều trở nên ngon lành.

Tôi đâm nghiện món cháo-cám-heo ấy!




Mì Gói, Món Ăn Dễ Chịu của Tôi!

18 04 2008

migoi 

Thật tình tôi không hiểu tại sao mình lại mê mệt cái loại đồ ăn, không những không béo bổ mà còn ngược lại, đó đến như vậy!

Khi đêm khuya, bụng đói, đầu óc cồn cào!! Ra bếp làm bát mì. Mì chín. Mở nắp đậy mì ra, mùi hành/tôm/gà oà lên, phưng phức, chạy sâu vào khoang mũi, chạy lên não, rồi xuống dần đến cuống lưỡi. Từng tế bào lưỡi chợt thức dậy, hăm hở, giục nước miếng túa ra.. ngập đầy kẽ răng‼! Đũa đầu tiên, ôi chao, giống như một lớp nước huyền diệu, ấm nóng, tráng quanh thành bao tử, người lâng lâng, đầu óc lãng đãng… Những miếng kế tiếp, tôi ăn một cách chậm rãi, cố kéo dài thời gian để tận hưởng, từng sợi mì nóng đẫm hơi nghi ngút, quyện vào nhau; từng muỗng nước dùng đo đỏ ớt, ngọt… lịm [mì chính]! Tôi… nhắm mắt lại ăn, như thể mọi tinh tuý của trời đất đọng lại chỉ trong một bát mì!

Mỗi lần ăn mì gói xong, tôi đều có cảm giác phạm tội với chính cơ thể mình. "Chỉ nên ăn những thứ mà bạn nghĩ sẽ mang lại lợi ích cho nó." Nhưng khi nuốt xong miếng thứ nhất, rồi miếng thứ hai, đến miếng thứ ba, tôi quên tuốt luốt. "Sống ở trên đời không gì bằng… bát mì gói!" Để rồi khi húp soàn soạt miếng nước cuối cùng, đặt bát xuống, một cảm giác dễ chịu, thỏa mãn, dâng đầy, gần giống như khi ngồi thiền [đạt đến một chút xíu ngộ, cái này là nghe kể lại] hay dùng thuốc… giảm đau! Ôi, lúc ấy quả thật là "cảm giác nháo nhào!

Nhưng rồi, tôi lại tự an ủi mình bằng câu nói cửa miệng dễ dãi, "con người mà." Và tôi cứ tiếp tục ăn mì buổi tối khuya, và chịu đựng mặc cảm tội lỗi sau đấy!