phạm duy

2 10 2008

Nhân đọc bài này nên tự dưng nảy ra post này! :-)

Thú thật, tôi không quan tâm đến con người Phạm Duy, mà tôi chỉ chú tâm đến tác phẩm của ông thôi.  Có lần tôi bị hỏi một câu mà giờ này tôi vẫn còn thấy vẻ tương dương tự đắc của người hỏi.

“Thế nhỡ tác giả là quân lừa đảo, ăn cướp, giết người, bạn cũng không quan tâm à?”

“Bạn có biết Bach hoặc Vivaldi là những người như thế nào không?  Ngay cả Nguyễn Du hay Hồ Xuân Hương, bạn có “biết” họ không?  100 năm trôi qua hay nhiều hơn thế nữa, cái gì còn ở lại với chúng ta ngoài tác phẩm của họ?”  Tôi trả lời.

Tôi mê nhiều bài của Phạm Duy, bài dưới đây là một trong những bài ruột của tôi.  Giọng ca Thái Thanh thật có một không hai.  Nhất là cách nhả chữ.  Cách diễn đạt.  Tôi có thể “thấy” được hình ảnh người mẹ, trong buổi nhập nhoạng yên tĩnh của một làng nhỏ thuộc miền Bắc, Bắc Việt, đang tưới nốt đám cây trong vườn thì nghe làng xóm thất thanh kêu gào báo tin.  Giữa sự hoảng hốt, đau xót, làm náo động cả buổi chiều quê, bà chỉ lẳng lặng quàng khăn ra đi.  Lúc trở về, bà và ngưòi con đi qua trong khung cảnh:

Đường về thôn xóm buồn teo
Xa xa tiếng chuông chùa gieo
Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò!
“….

Giọng hò nức nở diễn tả thật đầy đủ tâm trạng người mẹ già ôm di hài con lặng lẽ đi trong cái nhập nhoạng của thôn xóm đìu hiu, chỉ có tiếng chuông chùa từ xa xa vọng lại.

Trong bài này có sáu lần hò, mỗi lần là mỗi cảm xúc riêng biệt! Tôi để bạn nghe nhé!




Hữu Loan

10 09 2008

Tôi rất kính phục nhà thơ Hữu Loan, về tài năng cũng như nhân cách.

Ngày xưa, tôi vẫnt hường lắng nghe cô tôi hát ru cu Hiếu ngủ mỗi trưa hè.  Hát cũng chỉ dám khe khẽ, nhưng da diết… Bây giờ cứ mỗi lần nghe bài này, lại nhớ cô ấy, và nghĩ đến Hữu Loan.

(bấm vào nút Play để nghe)




lái xe

4 09 2008

(Hình minh họa)

car

Ngày trước tôi có một tật rất xấu [trong muôn vàn tật xấu khác].

Khi chạy xe, tôi rất ghét những người lái xe có những đức tính như thế này: cắt ngang đầu xe tôi, không dùng đèn báo hiệu, bám xe tôi quá gần, chạy quá nhanh, tranh giành đường đi, v.v. và v.v.

Vì vậy, đối với những người ấy, tôi thường tìm cách trả lại họ những gì họ đã cho tôi. Bằng cách, cho xe chạy gần như song song với xe nào đấy bên trái, không cho kẻ lái xe cà chớn kia có cơ hội vượt lên!  Hắn không làm gì khác được vì bị hai xe chạy trước xe hắn kẹp lại, làm cả ba xe như một hình tam giác vuông.  Bề ngoài, tôi có vẻ như "ngây thơ vô tội" không biết chuyện gì xảy ra quanh mình, nhưng thật ra tôi thích thú quan sát hắn trong kiếng chiếu hậu và kiếng hai bên. Thú vị khi thấy hắn [nhiều nhất là những người lái xe truck] giận dữ, đưa tay đưa chân, vò đầu bứt tóc, gào thét trong xe… Thậm chí tôi còn nhớ, khi nói chuyện với bạn bè về điều ấy, tôi tự hào thú nhận, "Vô phúc cho kẻ nào lái xe mà trêu tức tôi, dễ bị vỡ tim chứ không bỡn!"

Và theo thời gian, tôi càng ngày càng trở nên thiện nghệ với cách lái xe như vậy, cho đến một ngày đẹp trời, tôi bị đụng xe.

Tông từ sau đến, xe tôi bé tí tẹo hai cửa [chán bỏ xừ cho những ai cứ khen lấy khen để xe tôi cute] văng đánh cái vèo, bay tít vào lề đường dễ dàng như ta lấy tay hẩy một con kiến.  Kẻ tông tôi, đi cái xe truck đỏ chót, bốn cửa, to đùng, cao lênh khênh.

Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy mình ác. Làm ác thì phải chịu điều xấu. Giá mà tôi không trêu tức họ thì tôi đâu đến nỗi bị tông xe [xóa mất cái hồ sơ sạch bóng (clean record) mà tôi vẫn thường tự hào mười mấy năm lái xe chưa bao giờ bị tai nạn hay bị cảnh sát túm]. Sau lần tai nạn ấy, khi lái xe tôi nhìn người xung quanh với ánh mắt khác hẳn. Thậm chí còn bào chữa cho họ.  Có thể họ đang có emergency.  Có thể họ bị trễ giờ.  Có thể họ lơ đễnh.  Có thể họ không cố tình làm như vậy mà tôi diễn dịch sai khi đang mang sẵn ác cảm. Có thể và có thể…

Ngày trước khi lái xe, tôi rất căng thẳng nhất là khi phải lái đường dài năm ba tiếng đồng hồ. Lúc đến nơi, người tôi mệt nhoài, đầu óc nhức bưng bưng.  Ngày nay, tôi trở nên thư giản hơn.  Năm ba tiếng đồng hồ lái đường xa đối với tôi bây giờ dễ như ăn một miếng bánh. Khi đến nơi, thay vì phải lăn đùng ra nghĩ mệt, tôi thường ngạc nhiên khi thấy mình vẫn còn năng lượng dồi dào.

Hì hì, giá mà tôi không phải trả một giá đắt cho bài học … xương máu ấy!