Archive for the ‘ Current Event/Thời sự ’ Category

lảm nhảm

Tôi vừa dọn đến nơi ở mới khoảng độ vài tuần lễ.  Có lẽ giòng máu tha hương từ đời cụ ngoại tiếp tục chảy trong huyết quản, cho nên tôi cứ phải hì hụi dọn đi dọn tới… vừa mất thì giờ vừa phải quăng đồ cũ rồi mua đồ mới liên tục ! :-)

 

Trước Cửa

Đối diện nhà tôi là một gia đinh 2 người.  Tôi đi về lúc nào cũng bắt gặp người đàn bà đứng  hút thuốc.  Không phải tôi kỳ thị gì người hút thuốc [mặc dù bạn tôi có thể quăng một câu xanh rờn vào mặt những người đàn bà mà hút thuốc: đồ lựu đạn], hơn nữa ngày xưa tôi vẫn thường la cà vườn sau tán gẫu với cô Beth hút thuốc hàng xóm; nhưng giá mà bà-hàng-xóm-hiện-thời đứng gần ngay cửa bà ta mà phì phèo thì chắc tôi không thắc mắc, đằng này bà ta thích đứng dưới gốc cây ngay khoảng giữa hai nhà.  Vừa rít thuốc, vừa tò mò quan sát nhà tôi.

 

Sau vườn

Tôi chọn nơi này làm nơi ở… tạm [có ai khẳng định được nơi mình đang ở là vỉnh cửu] vì nó có khu vườn sau rất rộng rãi yên tĩnh với hàng rào cao bao quanh.  Tôi mường tượng khi mớ cây cối của tôi đâu vào đấy thì tôi có thể ung dung mang ly cà phê đầu ngày ra ngồi thưởng thức.  Nhưng vào ở vài hôm tôi mới té ngửa, hàng xóm ba bên đều có … chó [lớn, nhỏ đủ cỡ] và mèo!  Không phải tôi ghét bỏ gì chúng [tôi đã từng có vài con ngày trước].  Nhưng chó mèo của tôi chả bao giờ tru tréo chào đón hàng xóm cả tiếng đồng hồ mỗi khi gặp, và len lén nhảy qua hàng rào 8 thước tặng hàng xóm vài-bãi-ngạc-nhiên vào mỗi ngày.

 

Cách giải quyết

Người:  Tôi không nói gì được bà hàng xóm trước mặt vì bà ta đâu có đứng hút thuốc trong phần đất… thuộc về nhà tôi [bà ta đứng ngay trong khoảng sân công cộng mà].  Tôi chỉ ngứa mắt thôi, và thầm oán ông trời mắc dịch dun dủi cho tôi ở ngay trước mặt bả.  Phải nói là tôi rất mê tín về vụ trước mặt, như ngồi họp hay ngồi ăn uống với những người chưa bao giờ gặp.  Tôi tin là giữa tôi và người đối diện có một tình cờ mệnh số nào đấy [nếu không thì tại sao tôi không… được ngồi đối diện người bên phảỉ hay bên trái??].  Bà ta không có vẻ friendly nhưng có vẻ lonely, thành ra tôi cũng tò mò để xem sao.  Cũng nên đừng vội đánh giá cuốn sách bởi cái bìa chứ hả? :-)

Chó/Mèo: tôi lục lọi trong Google mất mấy buổi tối để tìm ra cách giải quyết chuyện làm tôi khó chịu mỗi khi bước ra vườn sau.  Tôi thở dài ngao ngán khi đọc trong các forum nghe thiên hạ cãi nhau như mổ bò thay vì trả lời cái post cầu cứu tuyệt vọng của người hỏi đầu tiên.  Thật buồn cười khi đọc tới phần phe-chống-súc-vật-qua-nhà-hàng-xóm-ị-bậy điên tiết muốn dùng thủ đoạn độc địa [rải ớt cho chúng phỏng đít, dùng bẫy giật sập rồi mang ra biếu animal shelter, hoặc dùng BB guns bắn cho thủng mấy cái đít hư hỏng!!].  Phe-bênh-súc-vật cũng không vừa: so sánh chó mèo với trẻ con, hỏi rằng khi trẻ con hàng xóm chạy sang chơi thì có thể dùng những thủ đoạn như vậy được không [Lời bàn: một so sánh khập khiễng, chưa nói là stupid! trẻ con hàng xóm chạy sang sân sau sân trước chơi, nhưng có bao giờ làm bậy ra cỏ đâu, nếu có tôi dám cũng phải mượn cái vật anh Hiến dùng để trị sóc chứ chả nói chơi đâu!! :-) Nói gì thì nói, trẻ con cũng như chó mèo, bố mẹ/chủ nhân của chúng phải nên chịu trách nhiệm về những hành động của chúng chứ!  Cuối cùng khi đi lang thang tuyệt vọng ngoài Lowe’s, tôi tìm thấy Critter Ridder!  Hơi tốn kém chút đỉnh nhưng từ đó tôi ăn ngon ngủ yên! :-)

 

Viết lên những điều lảm nhảm này ngoài một câu hỏi: Tất cả mọi thứ xảy ra có nghĩa gì ta? :-)

Simple Weight Loss

Lose It All my life, up to last month, I had never been a serious weight watcher. Not that I don’t care about how I look, this entry is to make a point that people shouldn’t fall for those expensive weight loss programs on TV or internet, just try my method and see it works wonder for yourself.

The formula for weight loss is very simple: calories consumed < calories burned.

It began with an application called Lose It! I installed on my mobile phone.  Then, it’s a must if you want to lose weight, I set goal to lose 5 pounds in the next month. After that, I used Lose It app to calculate how many calories I am allowed to consume and later burn on a daily basic in order to achieve my goal.  Of course, the calculation is based on some important factors that includes but not limited to height, weight and age.

Example 1*:

    • 30 years old, female, 5’5 inches height and starting weight is 120 lbs
    • Goal: 115 lbs at the end of next month
    • Current daily calorie budget is 1837 calories (this calorie intake is to maintain the current weight)
    • Need to subtract 500 calories/day from current daily calorie budget in order to lose weight
    • Allowed daily calorie budget: 1337 calories
    • Note: this calculation requires NO exercise, assuming your personal activity level is sedentary to light**.

Example 2*:

    • 30 years old, female, 5’5 inches height and starting weight is 120 lbs
    • Goal: 115 lbs at the end of next month
    • Current daily calorie budget is 1837 calories (this calorie intake is to maintain the current weight)
    • Need to subtract 500 calories/day from current daily calorie budget in order to lose weight
    • Daily calories burned via exercise: 300 calories
    • Allowed daily calorie budget: 1337 calories + 300 calories = 1637 calories
    • Note: this calculation requires exercise, assuming your personal activity level is sedentary to light** (you can eat more stuff :-)).

To continue my story, the 1st week went by, I found it a little challenging since I am not used to calculating calorie especially when it comes to Asian food. Unlike American food, which the app came in handy, some Asian dishes tend to contain a lot of ingredients. I came across one lousy site which calculates a number of famous Asian dishes such as Phở/Bún/Cháo, but I had doubt about its accuracy. So, I had to do the math myself.

My menu consisted of a variety of international food.  I tended to divide my intake portion into 4 parts: 3 of them were fruits, vegetables and grains.  The remaining part contained lean meat and/or fish/shellfish.

The 2nd week passed without much difficulties and the following weeks went by smoothly. In 30 days more or less, I achieved my goal: losing a total of 5 lbs.  Can you tell me how much I weigh now? :-)

There you go, simple! All you need is your determination to see who is the boss, the mind or the body! :-)

Note:

* These example used the Lose It! app. In case you don’t “want” to use it, please check out these sites: Dieting Calculator and Calorie Counter for your own little experiment.

** Personal Activity Level:

  • Sleeping - 8 hours
  • Personal care (dressing, showering) – 1 hour
  • Eating – 1 hour
  • Cooking – 1 hour
  • Sitting (office work, selling produce, tending shop) – 8 hours
  • Driving car to/from work – 1 hour
  • Light leisure activities (watching TV, chatting) – 3 hours

Bong Gân

trên xe lăn Không biết là số con rệp hay con gì mà năm nay tôi đến thăm phòng cấp cứu bệnh viện những hai lần trong vòng hai tháng.  Chuyện chỉ như thế này.

Sáng hôm qua, tôi tà tà xách vợt đi đánh racquetball với người bạn.  Sau khi nhảy lên đập cú banh dội từ trần nhà, tôi rơi xuống sàn, cổ chân phải [tự dưng] bị khuỵu gập lại, toàn bộ sức nặng của cơ thể đè lên nó, thấy nhói lên, cả người đổ sầm xuống.

Sau khi được đỡ dậy, tôi nhìn xuống chân mình thấy cổ chân ngoẹo sang một bên, lại đau buôn buốt nên đâm hoảng: nhỡ gãy cổ chân hay rạn xương, không khéo thì chuyến này phải nằm nhà ít nhất cũng 3 đến 4 tuần lễ, toi biết bao nhiêu việc đang cần phải làm.  Tôi bực dọc đến đỗi quên cả đau.  Sau khi điền sơ qua cái đơn của phòng tập, tụi nó khuyên tôi nên đến bệnh viện để rọi phim xem sao.  Lại nghĩ đến cảnh tượng phải ngồi chờ đợi ở phòng cấp cứu, tôi đâm bực bội thêm, nhưng biết làm thế nào được.

Sau đấy thì chắc phải khỏi kể lể chi cho dài dòng văn tự, khi đi qua hết những việc phải cần làm, ông bác sĩ bước ra cười tươi rói, báo cho biết tôi chỉ bị bong gân thôi và phải nằm nhà độ 1-2 tuần.  Tôi trở về trên đôi nạng… kim loại, hộp thuốc giảm đau và cái nẹp chân cứng nhắc.

Chiều và tối hôm qua mang đến cho tôi nhiều phiền phức.  Đi đứng, nằm ngồi, nói chung là bất cứ một di chuyển nào dù xa gần cũng là một bất tiện lớn.  Ấy là chưa kể đến tắm rửa/thay đồ hay mang vật dụng đi lại, như mang một ly nước đến ghế ngồi hay cầm một cuốn sách từ phòng ngủ ra phòng ăn…. Chân đau đã đành mà đôi tay bây giờ cũng lại ê ẩm vì chưa quen dùng nạng.  Lại nghĩ đến việc nằm nhà lâu như vậy, tôi càng khó chịu và cáu kỉnh hơn.

Nguyên ngày hôm nay, tôi tiêu hết khoảng lớn thời gian trong ngày vào việc nằm dài, nâng chân cao, chườm đá và nghĩ ngơi.  Tôi nghĩ nhiều đến chú Th., người thương binh bị tàn phế cả hai chân đã phải chịu đựng ba mươi mấy năm trời trong đau đớn khổ sở.  Nghĩ đến cô em bị nứt xương đầu gối phải bó bột cả tháng.  Nghĩ đến những người bị thương tật trong chiến tranh đang diễn tiến… Tôi nhận thức được hai điều:
- Thứ nhất: những gì mình đang chịu đựng và nghĩ là ghê gớm lắm thật ra chả thấm tháp gì
- Thứ hai: hiểu rõ giá trị của những gì bình thường đơn giản như đi đứng, nằm ngồi, cầm đồ vật hay tắm rửa để mà cảm kích những gì mình đang có.

Đời sống trở nên màu nhiệm và đáng yêu hơn bao giờ hết.  Cảm ơn cái sự bong gân!