Archive for the ‘ Vietnamese ’ Category

Limburger

Hãy thử tưởng tượng đến cảnh này: vào đêm “Lễ Các Linh Hồn,” bạn ung dung trong bộ cánh “Hạc Đen,” đến dự một buổi tiệc.  Buổi tối gần như tuyệt hảo khi bạn la cà lui tới tán gẫu hết người này đến người khác, và tà tà tiến dần đến chiếc bàn đầy ăm ắp đồ ăn thức uống.  Vừa huyên thuyên vừa gắp đồ ăn vào đĩa [những thời gian như này, ăn thì không quan trọng lắm (uống là chủ yếu :-) ], tiện tay gắp luôn một mớ phô-mai và đồ linh tinh khác.  Ánh đèn, nhạc xập xình và màu sắc của váy áo, mọi thứ đều đẫm màu vui nhộn làm bạn thoải mái người phơi phới cho đến khi nhón tay kẹp miếng phô-mai be bé ngà ngà vào miếng bích qui bỏ vào miệng thì, ui cha mẹ ơi, không biết bạn sẽ phải làm sao, nhưng mặt mày tôi lúc ấy chắc giống như cái bị rách.  Nhả ra không kịp mà nuốt vào cũng không xong.  Chưa từng thấy vị nào tệ hơn vị này.  Vị của nó giống như vừa được ngửi chiếc giày thối và vừa ăn phải đồ thiu từ ngày hôm qua.  Tôi phải chiêu nhanh vài ngụm nước-giải-khát-mành-mạnh mới đẩy được cái vị khiêp khiếp ấy xuống tận ruột… già! Người bạn đứng chung cười ha hả!

Limburger Cheese Tôi đã từng nghe đến Camembert hay Munster nhưng chưa từng nghe đến Limburger!  Hơn nữa Limburger lại do chính Wisconsin-kinh đô bơ sữa của Hoa Kỳ làm ra thì mới kỳ lạ chứ.  Tinh thần vọng ngoại khiến tôi nghĩ nhưng gì hay hay là lạ đều đến từ nước ngoài, Mỹ làm gì có được! :-)

Tôi vứt đĩa đồ ăn [lèo tèo vài miếng phô-mai, hai ba quả nho, vài mảnh cà rốt và bánh bích qui] còn lại vào thùng rác.  Đừng trách tôi hoang phí, bởi vì thức gì trên đĩa của tôi cũng đều dính phải cái mùi thum thủm khó chịu đến mức muốn nôn thốc ra.  Tôi đi rửa tay [hát đến 3 lần sinh-nhật-vui-vẻ] và vẫn không tẩy nổi cái mùi lạ lùng ấy.

Trở lại phòng, ngồi nói chuyện với vài người đã từng thưởng thức sầu riêng.  Họ than vãn về cái vị khủng khiếp của nó, trong khi tôi thấy sầu riêng… thơm hết biết [nhất là khi trộn với xôi hay kem].  Ngược lại, tôi không thể đứng chung cùng phòng với Limburger, trong khi họ khen lấy khen để nó.

Đấy là thuộc về văn hoá.  Tôi được sinh ra và nuôi dưỡng trong văn hóa Á Châu-sầu riêng trong khi số đông bạn bè tôi lớn lên với Limburger.  Nói ra thì hơi thừa, những gì được nuôi dưỡng từ bé, theo ta tới lớn.  Tôn giáo cũng vậy.  Nếu bạn được nuôi dưỡng trong Hồi giáo, khi bạn lớn lên, cơ hội trở thành con dân đạo Hồi chắc cỡ 90%.  Bạn tin rằng sau khi ôm bom giết người [vô tội] như vậy bạn sẽ được lên thiên đàng vui vầy với các tiên nữ.  “Có những điều thuộc về niềm tin mà người ngoài đạo không thể nào hiểu được,” bạn sẽ cãi lại như vậy.  Nhưng bạn ơi, chỉ khi nào bạn bắt đầu nghi ngờ về tính chất mập mờ của những vấn đề siêu nhiên không-được-phép-tra-vấn thì có lẽ bạn đã bắt đầu có tự do trong tư tưởng rồi.

Trở lại với chuyện phô-mai, nếu có dịp bạn nên thử Limburger.  Nói cho cùng cái hậu của nó không đến đỗi tệ lắm, nếu bạn bịt mũi và nhắm mắt lại để vị giác làm việc, thì chắc chắc bạn sẽ thưởng thức được vị bùi, ngọt đậm và chát của Limburger.

defriend

Úi cha mẹ ơi, từ khi lọt lòng cho đến cuối tháng trước chưa có một ai defriend tôi cả, toàn là befriend đều đều ào ào, vậy mà bây giờ có người nỡ defriended tôi! :-(

Tôi ủ rũ mất hết một tuần lễ, than thân trách phận.  Thức suốt mấy đêm trường, vò đầu bứt tóc không biết tại sao mình bị defriended một cách phũ phàng như vậy.  Không một lời từ giã hay trách móc, chỉ cần một cái nhấp chuột, tôi mất biến, ra khỏi đời sống người ấy mãi mãi! :-(

Này nhá, trong top 10 Reasons dễ bị defriend này, tôi hoàn toàn không dính vào một điều nào cả.  Tôi cũng chả hề đụng chạm [ngoài đời] hay comment nhăng cuội gì [trong thế giới ảo] người ấy cả; hơn nữa hôm nọ còn ngồi uống cà phê nói dóc một cách vui vẻ, vậy mà nỡ nào defriended tôi vào một buổi sáng đẹp giời, sương mù giăng giăng… mờ nhân ảnh như thế, hở giời? :-(

Một tuần trôi qua mang biết bao cảm giác giận hờn, trách móc, than phận.  Đến ngày thứ 8, cũng một sáng đẹp giời, tôi bừng mắt dậy, thấy chân lý đứng sờ sờ ngay trước mặt, chỉ tay mắng rằng: Này bảo cho mà biết, con người ta có đầu thì có quyền suy nghĩ, có mồm thì có quyền nói, có tay thì có quyền nhấp chuột; việc gì phải để người khác ảnh hưởng lên cảm giác của mình? Ôi chân lý sáng ngời, như nắng hạ chói xéo ngang tim…gan phèo phổi.  Tôi như người mù vừa bước ra khỏi bóng tối ngàn năm.  Khi người ta cảm thấy mình không hợp với người ta nữa thì người ta có quyền defriend mà không cần giải thích gì cả! Chỉ có vậy thôi! :-)

Hì hì, đơn giản như vậy mà tôi ngu quá nghĩ mãi mới ra!  Bây giờ thay vì giận hờn người ấy, tôi lại cảm ơn người ấy rối rít vì đã tạo cơ hội cho tôi có được bài học đáng giá! :-)

(Bài từ Talawas – Nguồn ở đây)

Theo Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo và Hồi giáo, tội lỗi – và tội lỗi nghiêm trọng nhất – là khao khát tri thức, tất cả đều phát sinh từ quyết định của một người đàn bà, Eve.

Con người bị cấm không được tìm kiếm tri thức, hắn phải hài lòng với tín niệm và khuất phục. Hắn phải chọn đức tin trên kiến thức, dồn nén tất cả những hiếu kỳ khoa học, chỉ tôn sùng sự khuất phục và vâng lời.

Ghét đàn bà là một hình thức ghét trí thông minh.

Ghét tất cả những gì người đàn bà tượng trưng: khát vọng, hoan lạc, đời sống. Kể cả lòng hiếu kỳ.

Lên án Eve là biểu tượng của tội lỗi.

Nhiều từ điển xác nhận rằng những người đàn bà có đầu óc tìm hiểu đều bị gạt đi và gán cho nhãn hiệu “con gái của Eve”.

*

Eve cứng lòng tự chọn hạnh phúc đời thường. Bà tìm tòi học hỏi, thắc mắc hoài nghi. Sống theo ý muốn, bà bất chấp lời răn dạy của Chúa để ăn thử “trái cấm” từ cây nhận thức. Nhờ ăn trái cấm, bà có được tiếng nói và trí khôn được mở ra, phân biệt thiện ác, sướng khổ, vui buồn, hoan lạc, đớn đau. Bà khước từ hạnh phúc vĩnh cửu do Chúa ban. Bà có ý chí tự do của một con người. Tự do tư tưởng, ý thức bản ngã, tình cảm, độc lập, không chấp nhận bị chỉ huy, khống chế bởi quyền năng hay quyền lực. Bà là người lữ hành dám tự thắp đuốc đi – chối bỏ bóng tối của tín niệm. Không sợ bị đày ải, lưu vong, và sẵn sàng đón nhận mọi thử thách.

Trái lại, Adam là một tên khờ khạo vô tội. Hắn hài lòng sống với sự vâng lời và khuất phục. Hắn cúi đầu bước đi trong lời Chúa phán. Phục tòng để được sống với niềm tin mù quáng. Thỏa mãn trong sự ngu dốt. Ám ảnh sợ phạm phép. Những từ như chống đối, phản kháng, động não, phân tích, kích thích… không hiện hữu trong từ điển đời hắn.

Thử hình dung, nếu không vì tội lỗi của Eve thì loài người giờ đây vẫn còn ăn lông ở lỗ, hú hét thay vì hát hò, lạy lục thay vì nhảy múa. Tê liệt thoải mái đời đời trong Vườn Địa Đàng. Suốt ngày không quỳ thì cúi, cùng nắm tay nhau đọc kinh cầu nguyện, thờ phụng, tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng ta ân sủng lớn nhất: sự ngu dốt.

© 2009 Lê Thị Thấm Vân

© 2009 talawas blog

 

 

*** DDH - Chú Thích:

Có người gửi bài này tuần trước.  Muốn đưa lên đây để bà con đọc chơi.  Nhưng phiền nỗi bạn bè VN tui toàn là dân Xóm Mới/Chợ Cũ không à, sợ tụi nó đọc xong nghĩ chơi mình thì phiền lắm!!!  Nhưng suy đi nghĩ lại, ở một đất nước tự do ngôn luận như thế này mà còn tự mình khoá chặt … đời mình thì chả khác nào dọn quách về VN ở cho xong! :—)))