Archive for the ‘ Vọc Chữ ’ Category

Cũng giống như hàng vạn người khác trên hành tinh xơ xác sắp sửa hết nước [ngọt] này, tôi mơ ước trở thành triệu phú qua một đêm.  Có hai khả năng: thứ nhất là mua vé số, và thứ hai là làm được một điều gì đấy.

Mua vé số thì từ lâu rồi tôi biết cơ hội để trúng số là 1 trên 195,249,054.00, cho nên tôi tự an ủi mình, thôi thì loại chuyện mua vé số ấy ra là vừa.  Chỉ còn khả năng thứ hai: làm một điều gì đấy.  Nhưng làm cái gì bây giờ? Người ta bảo nhất nghệ tinh, nhất thân vinh, trong khi tôi bá nghệ bá tri, vị chi bá láp.  Tôi lon ton đi từ cái này sang cái khác, kiến thức lơ ngơ, kinh nghiệm khù khờ, thật là chả có gì ra hồn.  Làm gì đây cho nhanh ta? Lục lọi xó tủ nặn đầu bóp óc, mãi… vẫn không ra được thứ gì để chỉ qua một đêm trở thành triệu phú.  À, tôi có rất nhiều hình, thế là tôi mải mốt chạy loanh quanh hầu mong có nguồn đáng giá nào đấy đăng hình tôi lên, mỗi tấm 100 ngàn, 10 tấm là đủ rồi.  Tôi không thích mơ ước những gì quá nhiều!!! Nhưng đợi chờ mãi, mãi và mãi, chả thấy ma nào contact tôi.  Sau một thời gian dài, suy đi nghĩ lại thấy cơ hội để trở thành triệu phú [về hưu non], lên núi [xuống bể] hưởng thú điền viên [trồng cây nuôi cá] coi bộ rất nhỏ [và mong manh] đến độ tôi ngừng suy nghĩ về nó sau khi nhận thức ra điều đau khổ ấy.

Không còn mơ tưởng đến chuyện làm giàu, tôi đâm ra thảnh thơi làm việc tà tà, buổi sáng cà phê buổi trưa trà tàu ngồi nhớ lại thời mình quay quắt với chuyện viễn vông.  tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc Đùng một cái, vào một ngày đẹp trời của cuối tháng tư [hình như 30 tháng 4 thì phải], tờ Schmap liên lạc với tôi, muốn được đăng hình của tôi trong phần hướng dẫn du lịch cho số tháng tới. 

Còn phải nói gì nữa, đời tôi lên hương từ đây! Tôi hạnh phúc cùng cực, tay bấm nút gửi hình đi, trong khi đầu óc tôi làm việc cật lực: tôi sẽ cần cái D700; tôi sẽ phải đi thăm Nóc Nhà Thế Giới bằng ghế thượng hạng qua con đường tơ lụa; sau đấy thì phải dời sang Barcelona ở một thời gian cho thấm thía sự đời trước khi dọn qua Paris ở chơi với con chuột một vài năm, và… cả một đống cầnphải cứ lục đục kéo nhau chui ra không ngừng từ cái não bé tí tẹo của tôi.

Thế nhưng, từ khi có rủng rỉnh tí tiền, tôi ray rứt hơn lúc chưa có nó.  Tôi lay hoay không biết phải làm gì với mớ tiền này, đầu tư – mua cổ phiếu thì sợ lỗ [401K là một bằng chứng sống rành rành], gửi nhà băng thì tiền lời ít quá xá cỡ thợ mộc (tiên sư quân bóc lột), còn muốn chi tiêu vào việc gì cũng tiếc [chàng D700 vẫn còn trong giất mộng mỗi tối và rặng Chogo Ri vẫn liên tục ẩn hiện trong tâm trí ở mỗi sáng mắt nhắm mắt mở thức dậy].  Lắm lúc, điên tiết lên muốn cúng quách hết số tiền ấy vào một cô nhi quả phụ viện nào đấy cho rảnh nợ thế gian, nhưng khi đặt bút ký sec thì tay lại chùn, đến khổ!!!

Thế mới biết, hạnh phúc [triệu phú] chỉ là biến thế của đau khổ [vướng mắc].  Chúng dính chặt vào nhau như 1 cục sin-gum dẻo quẹo.  Cái [đau] khổ của tôi hôm nay là hậu quả của cái [hạnh] phúc tột độ từ trên trời rớt xuống hôm nọ.  Muốn [trở thành triệu phú] cũng khổ khi không có được điều mình muốn, nhưng khi có được điều mình muốn rồi, cũng lại khổ sở không kém.  Không biết đọc từ đâu đó, nói rằng “Chỉ có một cuốn sách đáng đọc nhất, đó là chính mình.”  Thôi thì chịu khó ngồi xuống đọc, biết đâu được tôi thấy mình cần/phải làm gì!

lái xe

(Hình minh họa)

car

Ngày trước tôi có một tật rất xấu [trong muôn vàn tật xấu khác].

Khi chạy xe, tôi rất ghét những người lái xe có những đức tính như thế này: cắt ngang đầu xe tôi, không dùng đèn báo hiệu, bám xe tôi quá gần, chạy quá nhanh, tranh giành đường đi, v.v. và v.v.

Vì vậy, đối với những người ấy, tôi thường tìm cách trả lại họ những gì họ đã cho tôi. Bằng cách, cho xe chạy gần như song song với xe nào đấy bên trái, không cho kẻ lái xe cà chớn kia có cơ hội vượt lên!  Hắn không làm gì khác được vì bị hai xe chạy trước xe hắn kẹp lại, làm cả ba xe như một hình tam giác vuông.  Bề ngoài, tôi có vẻ như "ngây thơ vô tội" không biết chuyện gì xảy ra quanh mình, nhưng thật ra tôi thích thú quan sát hắn trong kiếng chiếu hậu và kiếng hai bên. Thú vị khi thấy hắn [nhiều nhất là những người lái xe truck] giận dữ, đưa tay đưa chân, vò đầu bứt tóc, gào thét trong xe… Thậm chí tôi còn nhớ, khi nói chuyện với bạn bè về điều ấy, tôi tự hào thú nhận, "Vô phúc cho kẻ nào lái xe mà trêu tức tôi, dễ bị vỡ tim chứ không bỡn!"

Và theo thời gian, tôi càng ngày càng trở nên thiện nghệ với cách lái xe như vậy, cho đến một ngày đẹp trời, tôi bị đụng xe.

Tông từ sau đến, xe tôi bé tí tẹo hai cửa [chán bỏ xừ cho những ai cứ khen lấy khen để xe tôi cute] văng đánh cái vèo, bay tít vào lề đường dễ dàng như ta lấy tay hẩy một con kiến.  Kẻ tông tôi, đi cái xe truck đỏ chót, bốn cửa, to đùng, cao lênh khênh.

Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy mình ác. Làm ác thì phải chịu điều xấu. Giá mà tôi không trêu tức họ thì tôi đâu đến nỗi bị tông xe [xóa mất cái hồ sơ sạch bóng (clean record) mà tôi vẫn thường tự hào mười mấy năm lái xe chưa bao giờ bị tai nạn hay bị cảnh sát túm]. Sau lần tai nạn ấy, khi lái xe tôi nhìn người xung quanh với ánh mắt khác hẳn. Thậm chí còn bào chữa cho họ.  Có thể họ đang có emergency.  Có thể họ bị trễ giờ.  Có thể họ lơ đễnh.  Có thể họ không cố tình làm như vậy mà tôi diễn dịch sai khi đang mang sẵn ác cảm. Có thể và có thể…

Ngày trước khi lái xe, tôi rất căng thẳng nhất là khi phải lái đường dài năm ba tiếng đồng hồ. Lúc đến nơi, người tôi mệt nhoài, đầu óc nhức bưng bưng.  Ngày nay, tôi trở nên thư giản hơn.  Năm ba tiếng đồng hồ lái đường xa đối với tôi bây giờ dễ như ăn một miếng bánh. Khi đến nơi, thay vì phải lăn đùng ra nghĩ mệt, tôi thường ngạc nhiên khi thấy mình vẫn còn năng lượng dồi dào.

Hì hì, giá mà tôi không phải trả một giá đắt cho bài học … xương máu ấy!

message

Message 1:  Bác ơi, hôm nay cuối tuần gọi sang thăm bác đâââây…

Message 2:  Bác ơi, bác chưa giậy à?  Hơn 10 giờ rồi đấy!

Message 3:  Bác ơi, gọi mãi mà chả thấy bác ở đâu cả!

Message 4:  Bác ơi, em chán bác bỏ xừ!

***Chắc bác ấy đang bận viết bờ lốc và nghe nhạc to quá! :-)